"Có một nỗi
buồn không đáy không thời gian
Có một nỗi buồn
không tan trong thời gian không đáy"
(Ami)
Có những lúc lòng thấy xác xơ. Thờ ơ với
những gương mặt mới, cũ. Chẳng có gì đáng để giải bày. Có quá bất thường không
nhỉ?
![]() |
Nguồn: Internet |
Chiều. Đi qua mùa gió. Đi qua Phố. Thấy
mọi thứ như im bặt, như sự tồn tại của một con người đã chấm dứt, cứ đi qua và
không ai hay biết, không âm thanh. Chỉ thấy những mặt người hối hả vượt qua,
xuôi ngược... Có một người đàn bà tay chống hông xỉ vả một người đàn bà, có một
cô gái đứng nhìn đứa bé ngọ nguậy cánh tay mà đôi mắt vô hồn da cam, người đàn
ông châm điếu thuốc phả khói lên trời,...
"Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng
kiếp người". Rõ là làm người lắm nỗi gian truân. Và tất cả mọi thứ khép lại
bằng hai chữ "thương vay".
Ngồi xỏ chân góc quán quen, rút cuốn
sách ra đọc, được lúc lâu bất chợt thấy người ta quay điện thoại về phía mình,
có nét cười nhếch nhếch, bẽn lẽn. Họ có chụp ảnh mình không nhỉ? Họ đã xin phép
mình chưa? À, chắc là họ chả buồn chụp chi cái ảnh đứa như mình. Một lúc sau
nghe loáng thoáng "Đi cafe mà lôi sách ra đọc"... Có một nỗi buồn
lãng xẹt... Thật ngốc vì cái cảm giác phải buồn lãng xẹt đó. Lãng xẹt hơn là tự
dưng đứng dậy đi về, trong khi đó là chốn thân quen thường nương náu...
Giá được thực hiện cái mơ ước ngàn đời rằng
"Vì cuộc đời là những bước thiên di", được toại nguyện như cánh chim
bay không biết mỏi thì hay biết mấy. Đang nghĩ ngợi thì ông bán vé số xuất hiện
sau lưng với vẻ thảm hại cần thương hại. Mình dúi tờ tiền vào tay ông ấy và đi
với một cảm xúc khác mang màu chan chán. Giờ phút đó, gặp lại một người... chắc
sẽ bình yên.
Mình thích nghe Mozzart. Có thể, một bản
Sonata... ngay lúc này.
G, July, "Có những nỗi buồn không
biết giấu vào đâu..."
Có lúc cần mang buồn ra phơi nắng
Trả lờiXóaĐể phơi hong nhứng vắng lặng tâm hồn ....
....
Vâng.
XóaLỡ buồn rồi thì buồn tới bến luôn...
Trả lờiXóa"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi..."
(Cát Bụi - Trịnh Công Sơn)
Chịu không nổi. Hihi
XóaSở thích đọc sách của nàng giờ trở nên xa xỉ trong thế giới ngập tràn Internet. Thế nên thi thoảng có người làm nàng mất hứng vậy.
Trả lờiXóaThôi, không giấu được ta mang ra phơi. He he...
Cũng quen rồi Linh Lan. Và thấy tiếc cho những tâm hồn cằn cỗi. Mình ngồi trên một góc bờ biển đọc sách chờ mẹ bơi cũng bị người ta (người trẻ) soi tương tự. Đành vậy.
XóaCó những khi trên đường đời tấp nập
Trả lờiXóaTa bỗng thấy cô độc đến lạ lùng ....
....
Vâng, chỉ là "có những khi" chứ không phải hoàn toàn.
Xóa" Em gửi nỗi buồn theo cánh gió thiên di
Trả lờiXóaNếu có buồn xin em hãy khóc đi
Gửi theo gió về bên này anh giữ"
Giấu vào những nỗi nhớ c ạ. Hihi
Chẳng giấu nữa em. Cho gió cuốn đi mất rồi. Ngày mới vui nhiều nhé bé.
XóaGió thổi về bên này mất rồi chị ơi . hehe
Trả lờiXóaCơn gió lạ. Hihi
XóaNỗi buồn để gió cuốn đi.
Trả lờiXóaChị sang thăm em. Chúc đêm bình an ngon giấc nhé.
Dạ chị. Lâu quá rồi mới lại gặp nhau trên blog. Chị luôn bình an chị nha.
XóaChao! Anh Thư
Trả lờiXóaChào Gió! Gió đang lãng du nơi nào?
XóaỞ noi ko dành cho cam xuc nàng ạ...!!!
XóaThế thì chán lắm. Vì đời cần những giai điệu đẹp làm nên từ miền cảm xúc...
XóaNày, có bình yên không đấy Gió?
Không được ổn lắm này ạ.
XóaÔi...
Xóa