1. Ngớ ngẩn
Chị bạn tốt bụng hỏi: "Em hết buồn
chưa?". Nàng ngạc nhiên hỏi lại: "Nhưng... em buồn... vì điều gì vậy
chị?".
Nàng ngớ ngẩn đến mức, bản thân chẳng hiểu
được mình... Vậy mà trước đây nàng cứ bát hai câu thơ của Xuân Diệu khi đọc CHIỀU
- ông ấy viết tặng Nguyễn Khắc Hiếu:
"Hôm nay, trời
nhẹ lên cao
Tôi buồn không
hiểu vì sao tôi buồn".
Nàng bảo: Hai câu thơ ngớ ngẩn!
May đời, sống còn được ai đó quan tâm là
phúc lành. Nàng biết ơn lắm lắm và yêu cái phút chị bạn hỏi thăm, dẫu nàng cũng
đang mơ hồ chẳng hiểu về... nỗi buồn không nguyên cớ...
2. Nắng
![]() |
Griet |
Con nắng như khỏa vào những thanh âm kỳ
diệu, có khi an nhiên, có khi rộn rã. Vào một khoảnh khắc thức tỉnh, hồi sinh một
miền ký ức tưởng chừng đã bị quên lãng, khi niềm tin yêu chạm ngõ những giây
phút tịnh độ của tâm hồn, tôi nhận ra trái tim mình tựa hồ con nắng ấy - Ngây
thơ và sẵn sàng hiến dâng cho một miền gọi tên yêu thương...
"Đôi khi nắng
qua phố xưa làm tôi nhớ
Đôi khi bỗng
nghe bước chân về đâu đó của em".
(Rồi như đá ngây
ngô | Trịnh Công Sơn)
3. Thỉnh thoảng hãy để mình được khóc
"Môi nào
hãy còn thơm,
cho ta phơi cuộc
tình?
Tóc nào hãy còn
xanh,
cho ta chút hồn
nhiên?
Tim nào có bình
yên,
ta rêu rao đời
mình?
Xin người hãy gọi
tên!"
(Ru ta ngậm ngùi
| TCS)
Thỉnh thoảng, hãy để cuộc sống được quyền
sắp xếp đời thay mình. Đừng ép bản thân phải vắt kiệt cùng sức lực. Bởi cuối
cùng rồi, tất cả sẽ trở về với số 0 tròn trĩnh.
Thỉnh thoảng, hãy để trái tim mình được
khóc. Đừng buộc bản thân phải kìm nén những nhói buốt của thương tổn. Bởi cuối
cùng rồi, tất cả sẽ im lặng để ta tự chữa lành nỗi đau.
Thỉnh thoảng, hãy yêu bản thân mình hơn
một chút. Đừng ngược đãi hình hài cha mẹ đã ban cho. Bởi cuối cùng rồi, không
ai yêu ta hơn chính mình...
Và,
Em hiểu, khi lòng tự ngân những khúc ca
của Trịnh, là khi em muốn tìm cho mình một nơi an trú. Có điều gì vừa xảy ra?
Có điều gì như hạt bụi... bay... bay...
G, mùa cũ…
Đọc Ngớ ngẩn của nàng nhận ra trong mỗi chúng ta đều có những phút giây như thế. Và sẽ cảm thấy an lành hơn với những yêu thương quanh mình.
Trả lờiXóaVẫn mong mọi điều an lành dù biết là điều đó không phải dễ Linh Lan ạ.
XóaVô câu đầu em đọc thành " Em hết hồn chưa? " Nên đọc hết bài luôn vẫn không thấy " Hết hồn " chỗ nào, nhìn lại thấy ... " hết buồn chưa? "... Hình như em bắt đầu loạn với ngôn ngữ luôn rồi. Hihi
Trả lờiXóaChị dạy văn hả G?
Chị dạy Văn bé ạ. Nhưng nhiều khi chị cũng bị loạn chữ vậy á. Hihi.
Xóa.Em ơi nửa nhớ ở đây
Trả lờiXóaNửa thương em để sầu mây làm gì ......
....
Xin lỗi. G không thích làm thơ kiểu dễ hiểu nhầm thế này. Vui lòng... ạ.
Xóa